 cấp Huyền Ðức đã lâu .
Triệu Vân thấy tình hình nguy kịch liền mở cẩm nang chót dâng cho Huyền Ðức.
Huyền Ðức xem rồi tiến lại trước xe Phu nhơn mà khóc rằng :
- Trước đây Ngô Hầu đem Phu nhơn gả cho tôi, chỉ là muốn gạt tôi qua để ám hại . Vậy mà tôi vẫn qua là vì biết Phu nhơn có chí khí của bậc đại trượng phu, thế nào cũng chẳng nỡ bỏ tôi . Nay Ngô Hầu và Châu Du cho binh mai phục bốn mặt, tôi chỉ còn trông ở Phu Nhơn giải cái nguy này . Còn nếu Phu Nhơn chẳng đoái tình, tôi xin thác ngay trước mặt Phu nhơn . Nói rồi toan đâm cổ tự tử.
Phu nhơn ngăn lại, nét mặt hầm hầm, cho đẩy xe tới trước Ðinh Phụng, Từ Thạnh nạt rằng :
- Hai ngươi làm phản hay sao ?
Hai tướng vội vã xuống ngựa làm lễ. Phu nhơn lại nói :
- Hay cho Châu Du. Ðông Ngô ta xử hậu với hắn, chồng ta lại là Hoàng Thúc mà nó dám cho đón đường như vậy sao ? Nói rồi cùng Huyền Ðức cứ đi tới .
Hai tướng chẳng biết làm sao, vội chạy về báo với Châu Du.
Lúc đó, đạo quân đuổi phía sau đã gần tới, phu nhơn bảo Huyền Ðức đi trước, còn mình đứng lại chờ Phan Chương và Trần Võ.
Hai người vừa tới, phu nhơn lại mắng :
- Mẹ ta cho phép vợ chồng ta về Kinh Châu dù anh ta là Ngô Hầu cũng không trái ý được. Vậy bọn các ngươi tới đây định giết ta sao ?
Hai người nói với nhau :
- Bề nào cũng là chuyện anh em người ta, trên có Quốc Thái, dưới có Ngô Hầu mà Ngô Hầu là con chí hiếu đâu dám trái ý Quốc Thái, chi bằng lui là hơn .
Phu nhơn lúc đó lại khiến đẩy xe đi mau .
Bỗng có Trương Khâm và Châu Thới xốc tới hỏi :
- Huyền Ðức đi đâu ?
Trần Võ, Phan Chương đáp :
- Quận chúa đã bảo vệ cho y nên chúng tôi không dám ngăn cản .
Châu Thới nói :
- Ta có gươm lịnh đây, mau rượt theo mới kịp .
Rồi lại sai người báo Châu Du cho chặn đường thủy, hai tướng dẫn binh chạy theo .
Lúc đó Huyền Ðức đi đã gần tới địa phận nhà thì có sông chảy qua mênh mông mà không có thuyền bè nào cả . Còn đang tìm thuyền bỗng một đạo quân chạy tới, bụi bay mù mịt.
Huyền Ðức than :
- Lần này e không khỏi thác ? Tiếng quân la hét lại gần thì may thay dưới sông một đoàn thuyền vừa lướt tới, trên có Khổng Minh !
Khổng Minh thưa :
- Chúng tôi chờ Chúa công đã lâu .
Huyền Ðức, phu nhơn và mọi người xuống thuyền rồi thì bọn tướng của Ngô Hầu cũng vừa chạy tới, trên bờ tên bắn xuống như mưa, nhưng thuyền đã vượt xa rồi .
Giữa lúc còn đang vui vẻ chợt đâu chiến thuyền Ðông Ngô xuất hiện vô số, có Châu Du ở giữa, một bên Huỳnh Cái, một bên Hàng Ðương, thuyền lướt như tên.
Khổng Minh cho quân bỏ thuyền chạy lên bờ .
Châu Du tới đó, tức quá, cũng bắt thủy quân của mình lên chạy bộ, chỉ có tướng là có ngựa cỡi thôi . Châu Du đuổi trước, cả bọn Huỳnh Cái chạy theo sau .
Ðược một quãng, Châu Du hỏi : Ðây là đâu ?
Quân sĩ thưa :
- Ðây là bờ cõi Huỳnh Châu .
Châu Du ra lịnh đuổi gấp. Bỗng nghe chiêng trống vang dậy, một tướng mặt đỏ râu dài cỡi ngựa xích thố xông ra chặn đường.
Châu Du trông thấy Vân Trường, biết đánh không lại nên cho lịnh rút lui .
Vân Trường đuổi theo, rồi binh Ngô lại bị Huỳnh Trung, Ngụy Diên từ đâu đánh xáp lại .
Châu Du đại bại kéo nhau trở về. 

Hồi 56

Tào Tháo mở hội đền Ðồng Tước
Khổng Minh chọc chết Châu Công Cẩn
Châu Du bị thua rút về quân sĩ thiệt hại rất nhiều , về đến Sài Tang, lòng tức giận vô cùng té xỉu xuống đất. Các tướng hết lòng khuyên giải, Châu Du cho Trương Chiêu về tường trình lên Tôn Quyền.
Tôn Quyền cũng giận lắm muốn cho Trình Phổ đi đánh báo thù ngay, Trương Chiêu can :
- Ta hãy cho quân sĩ nghĩ ngơi đã , vả lại Tào Tháo cũng đang có mặt ở Ðồng Tước đài thì ta cũng phải đề phòng.
Cố Ung nói :
- Tào Tháo mà biết được ta và Huyền Ðức đang lo đánh nhau càng thêm khó khăn cho ta chi bằng che mắt nó bằng cách cử người về kinh đô xin phong cho Lưu Bị làm chúa ở Kinh Châu. Như vậy nó cho ta và Lưu Bị thân thiết với nhau tất không dám xâm phạm Giang Nam. Thủng thỉnh ta sẽ tính lấy lại Kinh Châu sau .
Tôn Quyền khen phải rồi cho Hoa Hâm đem biểu về Hứa đô .

Năm Kiến An thứ muời lăm, đền Ðồng Tước xây xong.
Tào Tháo truyền mở tiệc ăn mừng , đền sừng sững trên bờ sông Chương Hà , chính giữa là Ðồng Tước đài cao hơn mười trượng , phía tả Ngoa Long đài, phía hữu là Kim Phụng đài .
Tào Tháo mặc cẩm bào , đeo ngọc đới ngồi trên cao, các tướng chia hai đạo thanh y và hồng y dàn hai bên.
Tào Tháo cho lập bảng hồng tâm, truyền rằng ai bắn trúng sẽ được thưởng một áo cẩm bào.
Lập tức bên đạo hồng y, Tào Hựu xông ra bắn một mũi trúng hồng tâm, quân sĩ reo hò thì bên đội thanh y, Văn Sánh xông ra hô lớn :
-Hãy để áo cho ta , dứt lời bắn một phát trúng ngay hồng tâm .
Văn Sánh toan dành áo, bỗng Tào Hồng giương cung cho ngựa chạy , quay mình ra sau bắn một mũi vào giữa hồng tâm. Rồi Trương Hấp bắn cũng trúng, Từ Quáng trong lòng rộn ràng không yên liền bắn đứt sợi dây treo cẩm bào để toan dành áo. Hứa Chữ không chịu lại tranh nhau với Từ Quáng .
Thế là mọi người giành giựt áo cẩm bào .Áo cẩm bào tan nát từng mảnh.
Tào Tháo cả cười mà rằng :
- Các tướng dừng tranh nhau làm , đó là ta thử tài thiên xạ của các tướng đấy thôi !.
Nói rồi thưởng mỗi người một cây gấm tốt.
Sau đó mọi người vào tiệc ăn uống say sưa cả ngày.
Ðang vui chơi , bỗng có quân báo :
- Sứ Ðông Ngô xin vào yết kiến. Hoa Hâm vào trình .
Tào Tháo hay tin Tôn Quyền gã em gái cho Lưu Bị, lại xin cho Lưu Bị làm chúa Kinh Châu thì rụng rời tay chân .
Tào Tháo bảo Trình Dục :
- Lưu Bị mà được Kinh Châu như rồng gặp nước rất đáng lo .
Trình Dục thưa :
- Tôn Quyền gã em là dụng kế , nhưng kế bất thành . Nay muốn đánh Kinh Châu lại sợ ta thừa dịp đánh Giang Nam nên mới làm ra vẽ thân thiết với Lưu Bị để dọa ta đó. Nay tôi có một kế làm cho hai bên càng hận thù hơn rồi sau ta sẽ tính .
Tào tháo hỏi kế gì ?
Trình Dục thưa :
- Thừa Tướng nên phong cho Châu Du làm Nam Quận Thái Thú , Trình Phổ làm Hạ Giang Thái Thú hai người có chức mà không có đất tất sẽ tìm cách đánh Lưu Bị .
Tào Tháo vỗ tay mừng, gọi Hoa Hâm vào thết đãi và lưu ở Hứa đô trọng dụng , sai người mang sắc phong tới cho Châu Du và Trình Phổ .
Quả nhiên Châu Du nóng lòng sai Lổ Túc đi đòi Kinh Châu lần nữa.
Huyền Ðức đang lo thao luyện binh mã , ngày kia nghe tin Lỗ Túc tới.
Khổng Minh bàn với Huyền Ðức :
- Vừa rồi Tào Tháo phong Châu Du làm Nam Quận Thái Thú nên Lỗ Túc chẳng qua là để đòi Kinh Châu. Hễ va đòi Chúa công cứ khóc rống lên , tôi sẽ ra khuyên giải .
Lỗ Túc vào thưa :
- Tôi vâng lệnh Ngô Hầu tới đây về việc Kinh Châu , nay hai nước cũng như một nhà, vậy thiết nghĩ nên trả cho sớm .
Huyền Ðức liền khóc thảm thiết.
Lỗ Túc càng hỏi, Huyền Ðức càng khóc khóc rống lên.
Chợt Khổng Minh bước ra nói với Lỗ Túc :
- Lúc trước Chúa tôi mượn Kinh Châu có hứa lúc nào lấy được đất sẽ trả Kinh Châu lại. Ðó là Chúa tôi nhắm Tây Xuyên. Ngặt vì xét kỹ Lưu Chương trấn Ích Châu cũng là em của chúa tôi, cùng là cốt nhục Hớn trào. Nếu cử đánh Tây Xuyên, chẳng hóa ra anh em đánh nhau , mà trả lại Kinh Châu thì chúa tôi không còn đất dung thân. Không trả, mất lòng Ngô Hầu là anh vợ. Tình thế nan phai nên chúa tôi mới khóc .
Lỗ Túc vốn khoan nhơn, thấy tình cảnh Huyền Ðức như vậy nên kiếu từ về thưa với Châu Du.
Châu Du kêu trời nói :
- Xưa kia Lưu Bị ở với Lưu Biểu mà y còn manh tâm đoạt Kinh Châu thì Lưu Chương ăn nhằm gì ? Tôi lại có một kế, phiền Tử Kính đi phen nữa, sang nói với Luu Bị :
- Huyền Ðức không tiện lấy Tây Xuyên, xin để Ðông Ngô lấy cho rồi , coi Tây Xuyên như của hồi môn, lúc đó Lưu Bị phải trả Kinh Châu lại. Thực ra là ta mượn danh thế thôi, chứ khi đi đánh Tây Xuyên ta sẽ mượn đường Kinh Châu . Lưu Bị không từ chối đựợc , sẽ phải khao quân ta là khác . Thừa cơ, ta sẽ giết Lưu Bị, đoạt Kinh.Châu.
Nghe xong Lỗ Túc cả mừng bèn trở qua Kinh Châu lần nữa.
Khổng Minh hay Lỗ Túc đến , bàn với Huyền Ðức :
- Y chưa có thì giờ về trình với Ngô Hầu, lật đật sang đây ngay là lại thi hành kế của Châu Du . Vậy cứ mời y vào xem sao ?
Huyền Ðức cho mời .
Lỗ Túc vào thưa :
- Ngô Hầu có nhiều thịnh tình với Hoàng Thúc nên sẽ cho quân đi đánh Tây Xuyên để cho Hoàng Thúc làm của hồi môn, chừng đó sẽ đòi Kinh Châu lại .
Khổng Minh khen :
- Ngô Hầu thiệt là tốt !
Lỗ Túc lui ra .
Huyền Ðức hỏi, Khổng Minh đáp :
- Châu Du mượn danh đánh Tây Xuyên. nhưng chính là nhắm Kinh Châu. Hễ chúa công ra thành khao quân, nó sẽ nhân dịp bắt chúa công và đánh bất ngờ khiến ta trở tay không kịp .
Huyền Ðức lo sợ, Khổng Minh thưa :
- Xin chúa công chớ lo, nhứt định Châu Du lại thất bại phen nữa !.
Ðoạn Khổng Minh kêu Triệu Vân lại dặn :
- Cứ làm . . . như vậy, như vậy .
Còn Lỗ Túc về kễ lại với Châu Du là Huyền Ðức và Khổng Minh không nghi kỵ gì hết .
Châu Du mừng lắm, nói :
- Phen này họ trúng kế ta rồi .
Bèn sai Lỗ Túc về trình Tôn Quyền cho Trình Phổ đem binh tiếp ứng .
Châu Du khi đó vết thương đã gần lành, sai Cam Ninh dẫn năm ngàn quân đi tiên phuông, Lữ Mông , Lăng Thống đi hậu tập còn bản thân cùng Ðinh Phụng, Từ Thạnh lãnh trung quân, thủy lục rần rộ qua Kinh Châu.
Khi binh gần tới Hải Khẩu, Châu Du hỏi quân bên Kinh Châu đã sai ai ra nghênh tiếp chưa, quân báo có Mê Trước xin ra mắt.
Châu Du truyền vào .
Mê Trước thưa :
- Chúa tôi đã sắp sửa xong rồi, hiện đang ở trước thành chờ Ðô Ðốc .
Châu Du liền giục quân tới mãi chẳng thấy ai cả.
Gần tới Kinh Châu, quân về báo cũng chẳng thấy người nào, trên thành chỉ dựng hai cây cờ trắng lớn.
Châu Du liền cho quân rời thuyền lên bộ, dẫn bọn Cam Ninh , Từ Thạnh đến gần thành coi.
Thình lình trên thành gươm giáo vụt dựng lên một lượt, Triệu Vân từ trên nói xuống :
- Quân sư tôi đã rõ kế của Ðô Ðốc muốn đánh úp Kinh Châu nên cho tôi ở đây giữ .
Lại có quân về báo :
- Quan Công, Trương Phi, Huỳnh Trung , Ngụy Diên đang dẫn bốn đạo hùng binh sắp tới nơi.
Châu Du nghe vậy hét to một tiếng, nhào lăn xuống ngựa, vết thương gần khỏi lại bị xé rách. 

Hồi 57

Gia Cát Lượng khóc viếng Châu Du
Bàng Sĩ Nguyên chung lo việc nước
Châu Du được vực xuống thuyền, tả hữu lại trình :
- Lưu Bị đang uống rượu ở trên núi với Khổng Minh .
Châu Du càng bực tức, bỗng có tin Tôn Du vâng lịnh Ngô Hầu đã đem ba vạn binh ròng tới tiếp ứng .
Châu Du liền q